Đọc truyện Đen Trắng Kết Hợp

Chương 45

Edit: Lam Anh
Giác quan thứ sáu của Tô Dã Nghi luôn luôn không chính xác, nhưng lúc này, ngược lại linh nghiệm hiếm có rồi.
Hai tuần liền, Dịch Tự không nói một lời với cô.
Tô Dã Nghi cũng không biết nguyên nhân, nhưng cô cảm thấy trong lòng rất khổ sở. Rất nhiều chuyện xảy ra sau đó, cô giống như cũng không có biện pháp dùng che giấu cảm xúc để đi đối mặt với anh, đương nhiên, chủ yếu chính là, những cảm xúc này cô hoàn toàn không che giấu được. Xuất phát từ không muốn sợ hãi trước mặt anh, cô cũng không chủ động nói chuyện với anh một câu, thậm chí bắt chuyện một cái.
Dịch Tự chỉ là khôi phục vẻ lạnh lùng trước kia, Tô Dã Nghi lại trở nên lạnh nhạt khác thường.
Chúc Lỵ rất lâu chưa nhắc tới Dịch Tự đột nhiên vào ngày thứ Sáu khi tụ họp uống rượu nhắc tới chuyện xưa: “Các người biết tình hình mới của Dịch Tự chưa?”
Phạm Giai nói: “Đây chẳng phải là cô muốn nói sao?”
Chúc Lỵ cười, mang theo một cỗ ý tứ kỳ lạ, nói: “Anh ấy nghỉ việc rồi.”
Vẻ mặt Lục Tiểu Mẫn kinh ngạc: “Chuyện từ khi nào?”
Chúc Lỵ quay đầu nhìn cô: “Đã được một lúc, cụ thể thế nào, tôi cũng không rõ ràng lắm.”
Phạm Giai lắc đầu: “Thật đáng tiếc mà…”
Chúc Lỵ lại là một trận cười cô đơn: “Có cái gì đáng tiếc?”
Không đợi Phạm Giai trả lời, Lục Tiểu Mẫn nghi hoặc hỏi trước: “Chẳng lẽ cô còn muốn đi tìm anh ta?”
Chúc Lỵ: “Tìm anh ta? Bắc Kinh lớn như vậy, tôi đi chỗ nào tìm, cho dù tìm được, chưa chắc anh ta đã ở đó chờ tôi, anh ta thậm chí còn không nhớ rõ tôi là ai mà, tôi cần gì chứ.”
Lục Tiểu Mẫn lại hỏi: “Đây là anh ta tìm ông chủ mới muốn đổi nghề rồi?”
Chúc Lỵ: “Bàn Tử cũng chưa nói quá rõ ràng, cũng chỉ nói anh ta đi thương mại quốc tế bên kia.”
Lục Tiểu Mẫn sáng tỏ gật đầu, tiếp theo quay đầu khó hiểu hỏi Phạm Giai: “Nhưng mà… Cô đáng tiếc cái gì?”
Phạm Giai: “Về sau công ty lại thiếu soái ca để thưởng thức rồi. Quan trọng nhất chính là, hiện tại tư thảo của công ty hẳn là tên nhóc Triệu Duyệt kia, nói thật, tôi thật sự không thích khuôn mặt không chịu vào khuôn phép của công tử Triệu kia, tôi vẫn thích loại nho nhã trong sạch hơn.”
Mọi người: “=___=”
So sánh với vẻ mặt cùng nhất trí của mọi người, Tô Dã Nghi khi đó hiển nhiên không trong nhất trí.
Đường về nhà không lâu, Tô Dã Nghi giống như đánh mất hồn. Khi đi qua lối cho người đi bộ vài lần đều dừng lại ở giữa đường, mãi đến khi đèn xe chói mắt chiếu rọi tới, cô mới giống như hoàn hồn đi về phía trước. Cuối cùng, đường đi 15 phút cô đi tới 1 giờ.
Trên một đường này, cô luôn suy nghĩ một vấn đề, Dịch Tự nghỉ việc rồi sao?
Bởi vì lúc trước mới cùng Chúc Lỵ bọn họ uống rượu, khi về đến nhà đã là hơn mười giờ. Tô Dã Nghi mở cửa, căn nhà to như vậy một mảnh tối đen. Cô không bật đèn, lần mò đi tới ghế sofa, dừng ở một điểm nào đấy trong bóng tối, nhìn thẳng tắp.
Cũng không biết qua bao lâu, Tô Dã Nghi ở trên ghế sofa ngửa đầu nhìn phía phòng ngủ thứ hai, lén làm một quyết định trong lòng, sau đó, cô tiếp tục ngồi yên lặng như vậy.d;đ/l/q/đ
Khi tiếng mở cửa vang lên, Tô Dã Nghi thật bình tĩnh, quyết định vừa rồi của cô là, trong một khoảng thời gian cô chờ đợi, cho dù người vào cửa có phải là Dịch Tự hay không, cô muốn chủ động nói chuyện với anh, cô muốn hỏi anh tại sao từ chức muốn đi chỗ khác làm việc…
Thật ra trước đó, cô cho rằng khi thời khắc này chính thức đến cô sẽ khẩn trương đến nói không nên lời, nhưng cô vẫn nghe thấy mình không bị bất kỳ trở ngại nào thốt ra chữ: “Dịch Tự?”
Người vừa mới tiến vào nhà có lẽ bị Tô Dã Nghi dọa, hô hấp dồn dập một chút.
Tô Dã Nghi vội nói tiếp: “Đừng bật đèn, được không?”
Đợi một lúc lâu, “Dịch Tự” chỉ đóng cửa, lại rất phối hợp không bật đèn.
Tô Dã Nghi nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ, cô nói: “Anh muốn đổi việc sao?”
Tiếng bước chân cách cô càng lúc càng gần, giọng điệu của cô ban đầu còn trôi chảy nhất thời ứ đọng lại, cô không dám ngẩng đầu nhìn anh.
“Tách”, là tiếng đèn trên bàn bị mở lên, có người ngồi xổm xuống trước mặt Tô Dã Nghi, cho dù cô cúi đầu, vẫn thấy rõ ràng dáng vẻ của người đó – Triệu Duyệt.
Triệu Duyệt nhìn thấy một khuôn mặt chưa khô nước mắt, anh nhíu mày, có chút không thể tin đưa tay chạm trên mặt cô, tuy là cô tránh được, đầu ngón tay anh vẫn dính ẩm ướt.
“Làm sao vậy?” Triệu Duyệt lo lắng hỏi.
Ý thức được nguyên nhân động tác của Triệu Duyệt, Tô Dã Nghi giơ tay lau nước mắt, đáp: “Anh ấy muốn đổi việc, công việc mới ở Triều Dương.”
“Ừ, sau đó thì sao? Cô buồn vì cái gì?”
Tô Dã Nghi nhìn mặt Triệu Duyệt, một lúc lâu không phản ứng kịp vấn đề anh hỏi là có ý gì, cô cũng không muốn phản ứng, chỉ lúng ta lúng túng nói: “Anh nói, nếu anh ấy đổi việc, sẽ chuyển nhà hay không?”
“Cô lo lắng chính là cái này?”
“Nếu anh ấy chuyển nhà, Bắc Kinh lớn như vậy…” Nói tới đây, trong lòng Tô Dã Nghi đau xót dữ dội, chờ sự chua xót kia qua đi, cô mới tiếp tục nói, “Về sau có phải tôi, sẽ không còn được gặp lại anh ấy nữa hay không?”
Triệu Duyệt gật đầu khó xử.
Tô Dã Nghi dùng một ánh mắt cực kỳ nghiêm túc nhìn Triệu Duyệt, giống như đang tha thiết chờ đợi lời nói tiếp theo của anh.
“Về sau anh ta sẽ có cuộc sống mới, có lẽ có thể ở chung với người khác, có lẽ sẽ gặp được cô gái trong lòng, sẽ yêu đương với cô ta, kết hôn, sinh em bé.” Dừng một chút, ánh mắt Triệu Duyệt rời khỏi ánh mắt đối diện của Tô Dã Nghi, nói, “Cũng không chắc chắn, về sau có lẽ các người còn có thể gặp lại, chỉ là, cơ hội ít đi thôi.”
Con mắt Tô Dã Nghi ảm đạm xuống, qua một lúc lâu, cô lại đột nhiên nói: “Tôi không muốn.”
Triệu Duyệt khó hiểu: “Hử? Không muốn cái gì?”
“Tôi không muốn anh ấy kết hôn sinh em bé với người khác.”
“Đây không phải chuyện nguyện vọng của cô có thể quyết định.”
Tô Dã Nghi lại nhìn Triệu Duyệt, lần đầu tiên anh phát hiện ánh mắt của Tô Dã Nghi kiên định như vậy, kiên định giống như một loại vũ khí.
Triệu Duyệt rơi vào trong hối hận.
Mấy ngày nay, anh trơ mắt nhìn thay đổi của Tô Dã Nghi, anh biết cô vì lời anh nói mà sợ hãi, sợ bị Dịch Tự phát hiện tình yêu của mình, sợ anh ta bỏ đi. Nhưng mà, anh lại không thể lý giải việc làm của Dịch Tự.
Trò đùa dai ngày đó, một mục đích của Triệu Duyệt trong đó quả thật là vì báo thù, áp chế thói kiêu ngạo của tên nhóc Dịch Tự kia, nhưng mà, hành động ngay hôm đó cũng không phải làm càn, thật ra anh vẫn còn có một mục đích khác, chẳng qua, mục đích thâm sâu này có thể nói là cực kỳ rõ ràng cũng có thể nói là cực kỳ mờ mịt.dieznda.nle;quy.don
Suy nghĩ của Triệu Duyệt là, với tính cách như vậy của Dịch Tự, không thể không nhìn ra tâm tư của Tô Dã Nghi đối với anh ta, nhưng mà, ngày đó anh bám khung cửa nghe lén giọng điệu của Dịch Tự, anh ta không có một chút nghi ngờ đối với lời nói của Tô Dã Nghi, ngược lại hoàn toàn tin tưởng.
Vốn đang trông cậy vào khối núi băng kia có thể vì phản ứng như vậy của Tô Dã Nghi mà tức giận tột đỉnh, nhân tiện làm ra chút chuyện hả hê lòng người, cuối cùng, Triệu Duyệt lại thất vọng rồi.
Sau đó, là hai tuần liền như rơi vào hầm băng, mỗi ngày hai người này ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, lại không nói một câu, ngay cả trao đổi lẫn nhau cũng không có, kẻ đứng xem Triệu Duyệt này đều đã cảm thấy lạnh đến thấu xương.
Bởi vì không đoán ra tâm tư của Dịch Tự, Triệu Duyệt cảm thấy tuyệt vọng. Loại tuyệt vọng này khiến cho anh cảm thấy hối hận, hối hận mình dùng nhược điểm của Tô Dã Nghi tiến hành hành vi tẩy não khiến cô khổ sở lâu như vậy, lại hối hận phương thức đạt được nhân duyên của mình quá cong rồi.
Sau đó cuối cùng anh hiểu ra một đạo lý – với Tô Dã Nghi, vẫn nên trực tiếp rõ ràng một chút.
“Hoặc là, nếu anh ta thật sự phải đi, trước khi anh ta đi cô có thể nói hết suy nghĩ của cô đối với anh ta cho anh ta biết.” Triệu Duyệt nói.
Tô Dã Nghi vô hồn nhìn về phía anh, vẻ mặt như trẻ con mới sinh ngây thơ mờ mịt.
“Mặc kệ anh ta không chấp nhận, mặc kệ sau khi nghe xong anh ta sẽ như thế nào, đó đều là chuyện của anh ta, nhưng mà, tâm tư cô che giấu lâu như vậy, dù sao vẫn nên nói cho anh ta biết chứ?”
“Anh, anh không phải bảo tôi không cần…”
“Tình huống bây giờ khác biệt, nếu cô không nói, cả đời cũng không có cơ hội nói. Đi thôi Dã Nghi, nói cho anh ta, cô yêu anh ta.”
Tình cảnh này, lời đối thoại này, Tô Dã Nghi giật mình cảm thấy giống như đã từng quen biết, giống như không lâu trước đây, cô đã từng trải qua một tình cảnh như vậy. Cô lại nhìn Triệu Duyệt, cuối cùng nhớ lại, chính là vào hoàng hôn rực rỡ mấy năm trước, chính là Mạc Ninh nói với cô như vậy “Cậu không muốn cho anh ta biết trên đời này còn có một người như cậu tồn tại ư? Cậu cũng không muốn nghe xem, xem phản ứng của anh ta sau khi nghe cậu bày tỏ sao?” chính là vì cô ấy kích thích cô như vậy, cuối cùng Tô Dã Nghi bày tỏ với Dịch Tự.
Bây giờ, sự việc giống như quay lại lúc ban đầu, nhưng cô sợ, cô sợ Dịch Tự giống như lúc trước vậy, sau khi cô bày tỏ xong lại bình tĩnh và xa cách nói với cô “Cảm ơn”, loại sợ hãi này khiến cô không tiếp tục đề tài này với Triệu Duyệt nữa.
Tối hôm đó, Tô Dã Nghi một đêm không ngủ, bởi vì Dịch Tự một đêm không trở về nhà.
Cô chuyển giường nhỏ qua cửa sổ nhỏ phía dưới, nhìn một đêm sao, mặc dù đêm hôm nay Bắc Kinh hoàn toàn không có một vì sao. Mãi đến khi tấm màn đen che bầu trời từ từ phai màu, ánh dương đầu tiên xuất hiện, Tô Dã Nghi một chút cũng không buồn ngủ như cũ.
Sáng sớm, âm thanh “leng keng thùng thùng” dưới lầu kích thích thần kinh nhạy cảm của Tô Dã Nghi, cô bỗng chốc từ trên giường đứng dậy, hai ba bước bước ra khỏi phòng nhỏ, bám lan can hành lang nhìn xuống.
Hôm nay Dịch Tự mặc một chiếc áo sơ mi đen nhánh, anh đang mang một thùng giấy to như vậy chuyển ra ngoài.
Không phải tối qua anh không trở về sao? Cô rõ ràng không nghe thấy âm thanh nhỏ tí tẹo nào dưới lầu. Nghi vấn này cũng không quấy nhiễu Tô Dã Nghi thật lâu, bởi vì vấn đề kế tiếp đã chiếm quá nhiều suy nghĩ của cô – Dịch Tự muốn chuyển đi sao?
Một sự hoảng sợ to lớn chiếm lấy Tô Dã Nghi, điều này khiến cô không nhịn được phi chân chạy vội xuống lầu, cũng chẳng quan tâm hình dáng bộ dạng của mình giờ khắc này, cô cứ như vậy lao xuống, giống như nóng lòng tự cứu người vậy, gắt gao đè lại thùng trong lòng Dịch Tự, vội vã nói: “Anh, anh muốn chuyển nhà?”
Dịch Tự từ phía sau thùng lớn ló đầu nhìn cô, sau khi đánh giá trên dưới cô một chút, anh cau mày cực kỳ rõ ràng nói: “Buông cái thùng ra.”
Giờ này khắc này trong lòng trong mắt Tô Dã Nghi đều là cảnh tượng Dịch Tự muốn chuyển đi, cô liền cho rằng đây là Dịch Tự đang chuyển nhà, chẳng những không buông cái thùng ra, còn lặp lại câu hỏi một lần: “Bây giờ anh đang chuyển nhà sao?”
Sắc mặt Dịch Tự đen một vòng, trầm giọng nói: “Thùng rất nặng, cô buông tay ra trước.”
Tô Dã Nghi như bị điện giật buông tay ra, Dịch Tự cuối cùng không thấy cô, mang thùng vượt qua cô đi tới cửa, Tô Dã Nghi xoay người nhìn lại, thấy Dịch Tự nhấn thang máy, đồng thời tiến vào.
Nhân lúc Dịch Tự rời đi, Tô Dã Nghi bước nhanh chạy về phía phòng ngủ thứ hai, khi Dịch Tự rời đi đã quên không đóng cửa, Tô Dã Nghi liền đứng ở cửa vội vàng nhìn lướt qua phòng. Đây không quét hoàn hảo, trái tim Tô Dã Nghi nhất thời lạnh một nửa.
Dõi mắt nhìn lại, phòng Dịch Tự trước kia vẫn đặt đầy các loại thiết bị điện tử chỉ thoáng chốc trống trải rất nhiều, ngoại trừ một chút vật dụng cơ bản và máy tính đang ở đây, các thứ lớn khác…
Đều đã không thấy nữa?
Vừa rồi hoảng sợ vẫn chỉ là rất nhỏ, lúc này chứng kiến khiến cho trận lo lắng kia trong lòng Tô Dã Nghi nháy mắt to lên, tối hôm qua lời Triệu Duyệt nói cùng với lời Mạc Ninh nói với cô vài năm trước giống như Kim Cô Chú một lần một lần vang vọng trong đầu cô, cô bị những lời này làm kinh sợ, chôn chân ở cửa hồi lâu không nhúc nhích.
Lúc này, trong lòng cô chỉ có một ý nghĩ – cô thật sự không muốn Dịch Tự rời đi, cho dù anh khăng khăng phải rời đi, cô cũng muốn nói cho anh cô thích anh, cực kỳ thích cực kỳ thích anh, từ rất sớm rất sớm đã bắt đầu thích anh, thích rất nhiều rất nhiều năm.
Những cảm xúc này vốn chôn sâu dưới đáy lòng giờ khắc này đột nhiên bị gian phòng trống trải của Dịch Tự đánh trúng, trong khoảnh khắc, những cái tràn đầy này liền muốn trút xuống ra ngoài, Tô Dã Nghi hoàn toàn không khống chế được, đương nhiên, đúng lúc này, Tô Dã Nghi hoàn toàn không nghĩ muốn khống chế chúng.
Lam Anh: Chúc mọi người năm mới vui vẻ ^^ Love all!